Con bắt đầu một hành trình mới, cha mẹ học cách đứng phía sau

15:14 26/08/2026

(apag.edu.vn) - Ngày nhập học của một tân sinh viên cũng là một ngày đặc biệt đối với những người đồng hành phía sau. Tại Học viện Hành chính và Quản trị công trong hai ngày 25-26/8, bên cạnh những gương mặt trẻ háo hức, dễ dàng bắt gặp những ánh mắt dõi theo đầy yêu thương của cha mẹ. Có niềm vui, có tự hào, có hồi hộp và cả những lo lắng rất đỗi đời thường khi con chính thức bước vào một chặng đường mới.

Từ sáng sớm, sân trường Học viện Hành chính và Quản trị công đã đông vui hơn thường ngày. Những tân sinh viên lần đầu khoác lên mình tâm thế của một sinh viên đại học, còn phía sau các em là những người cha, người mẹ lặng lẽ mang theo niềm vui của riêng mình.

Có phụ huynh tranh thủ chụp cho con một vài tấm ảnh trước cổng trường. Có người cẩn thận kiểm tra lại hồ sơ lần cuối. Có người vừa ngồi chờ con làm thủ tục vừa dặn dò những điều tưởng như rất nhỏ: nhớ ăn sáng, giữ gìn sức khỏe, có việc gì thì gọi về nhà...

Ngày nhập học của con vì thế cũng trở thành một ngày đáng nhớ của cha mẹ.

“Vui lắm, nhưng cũng bắt đầu thấy lo”

Bà Nguyễn Thị Lan, quê ở Hưng Yên, đưa con trai đến Học viện làm thủ tục nhập học ngành Quản lý nhà nước từ sáng sớm. Đứng chờ con hoàn thiện hồ sơ, bà Lan liên tục nhìn về phía khu vực làm thủ tục với ánh mắt vừa vui vừa hồi hộp.

“Vui chứ, con đỗ đại học là niềm vui rất lớn của gia đình. Từ lúc biết điểm, rồi nhận được thông báo trúng tuyển, cả nhà đã mong đến ngày hôm nay. Nhưng hôm nay đưa con đến trường rồi lại thấy lo. Trước đây con ở nhà, việc gì cũng có bố mẹ bên cạnh. Từ giờ con bắt đầu một cuộc sống mới, phải tự lo cho mình nhiều hơn.”

Với bà Lan, điều khiến người mẹ này yên tâm phần nào là sự chu đáo trong công tác đón tiếp của Học viện.

“Các thầy cô và các cháu sinh viên tình nguyện hướng dẫn rất nhiệt tình. Tôi đưa con đến đây cũng không biết thủ tục thế nào, nhưng được hướng dẫn từng bước nên thấy yên tâm hơn.”

Bà cười, rồi lại nói như một lời dặn dò gửi con:

“Chỉ mong con học tập tốt, sống tự lập, biết giữ gìn sức khỏe và có trách nhiệm với lựa chọn của mình. Bố mẹ không mong gì hơn.”

“Tôi thấy con lớn thật rồi”

Cũng mang theo nhiều cảm xúc trong ngày đầu tiên con nhập học, ông Trần Văn Hùng, quê ở Quảng Ninh, có mặt tại Học viện cùng con gái - tân sinh viên ngành Luật.

“Ngày trước đưa con đi học lớp 1, tôi cũng hồi hộp như thế này. Nhưng cảm giác hôm nay khác hẳn. Ngày trước con còn bé, còn hôm nay con đã lớn, tự mình lựa chọn ngành học, lựa chọn ngôi trường và bắt đầu một chặng đường mà bố mẹ sẽ không thể lúc nào cũng ở bên.”

Ông Hùng chia sẻ, gia đình luôn tôn trọng lựa chọn của con. Khi con quyết định theo học ngành Luật, bố mẹ vừa vui vừa có chút lo lắng vì biết đây là ngành học đòi hỏi sự nghiêm túc, kiên trì và khả năng tự học.

“Chúng tôi chỉ động viên con cố gắng. Bốn năm đại học không phải là thời gian quá dài nhưng chắc chắn sẽ có nhiều thay đổi. Tôi mong con không chỉ học được nghề mà còn học được cách sống, cách ứng xử và biết chịu trách nhiệm với bản thân.”

Nhìn con gái đang cùng các bạn hoàn thiện thủ tục, ông Hùng nói vui:

“Bây giờ nhìn con thì thấy tự tin lắm. Chỉ có bố mẹ là vẫn hồi hộp thôi.”

“Điều tôi lo nhất là con phải xa nhà”

Với những gia đình có con học xa nhà, ngày nhập học còn mang theo một nỗi lo rất riêng.

Chị Phạm Thị Hương, quê ở Nghệ An, đưa con gái ra Hà Nội nhập học ngành Văn hóa và Truyền thông.

“Nhà tôi ở xa nên hai mẹ con đã chuẩn bị từ mấy hôm trước. Cháu thì háo hức lắm, còn tôi vừa mừng vừa lo. Mừng vì con đã đỗ vào ngành mình yêu thích, nhưng lo vì lần đầu con sống xa nhà, mọi thứ đều phải tự lập.”

Chị Hương cho biết, trước khi con nhập học, hai mẹ con đã nói chuyện khá nhiều về việc học tập và cuộc sống tại Hà Nội.

“Tôi dặn con rất nhiều thứ, từ chuyện ăn uống, đi lại đến việc giữ gìn sức khỏe. Nhưng rồi tôi cũng nghĩ, con phải lớn thì mới có thể trưởng thành. Bố mẹ không thể đi cùng con mãi được.”

Nói về cảm xúc của mình trong ngày hôm nay, chị Hương chỉ cười:

“Nhìn con vui thì mình cũng vui. Chắc từ hôm nay sẽ phải tập quen với việc ở nhà vắng con.”

“Thấy con háo hức, tôi cũng thấy nhẹ lòng”

Không phải phụ huynh nào cũng lần đầu đưa con đến Hà Nội học đại học. Nhưng dù đã từng trải qua những ngày nhập học của con lớn, cảm xúc khi một người con khác bước vào giảng đường vẫn nguyên vẹn sự hồi hộp.

Bà Vũ Thị Mai, quê ở Bắc Ninh, đưa con trai là tân sinh viên ngành Quản trị nhân lực, đến Học viện.

“Cháu ở nhà cũng đã tìm hiểu kỹ về ngành học và Học viện nên gia đình khá yên tâm. Nhưng hôm nay nhìn cháu tự mình làm thủ tục, rồi gặp bạn bè, nói chuyện với các anh chị sinh viên tình nguyện, tôi thấy cháu háo hức lắm. Thấy con vui thì bố mẹ cũng nhẹ lòng.”

Theo bà Mai, điều quan trọng nhất trong những năm đại học không chỉ là kết quả học tập.

“Tôi mong cháu học được nghề, có kiến thức, nhưng quan trọng hơn là biết sống tự lập, biết yêu thương và có trách nhiệm. Sau này làm công việc gì thì cũng được, miễn là công việc đó phù hợp và cháu thấy có ý nghĩa.”

Phía sau một tân sinh viên là cả một niềm tự hào

Giữa không khí nô nức của ngày nhập học, những câu chuyện của các bậc phụ huynh có thể khác nhau: người vui vì con đã đạt được mục tiêu, người lo vì con lần đầu xa nhà, người hồi hộp trước một chặng đường mới, người lại lặng lẽ ngắm con trưởng thành.

Nhưng phía sau tất cả những cảm xúc ấy là một điểm chung: niềm tự hào khi chứng kiến con bước qua một cánh cửa mới của cuộc đời.

Ngày hôm nay, cha mẹ đưa con đến Học viện, cùng con hoàn thiện những thủ tục đầu tiên. Nhưng từ ngày mai, các tân sinh viên sẽ bắt đầu một hành trình có phần độc lập hơn: tự học, tự trải nghiệm, tự lựa chọn và tự chịu trách nhiệm với những quyết định của mình.

Có lẽ vì thế, ngày nhập học không chỉ là ngày các tân sinh viên bắt đầu một hành trình mới. Đó cũng là ngày cha mẹ bắt đầu học cách đứng phía sau, dõi theo con bằng một tình yêu vừa gần gũi vừa đủ xa để con trưởng thành.

Và trong những ánh mắt dõi theo ấy, có niềm vui, có tự hào, có hồi hộp, có những nỗi lo chưa gọi thành tên.

Nhưng trên tất cả, đó là niềm tin.

Tin rằng những đứa con hôm nay bước vào giảng đường sẽ từng ngày lớn lên, vững vàng hơn và viết tiếp câu chuyện của chính mình.

Như Ngọc